RSS

Một góc “Tangled” – hiện thực trong câu truyện cổ tích

Tangled” dựa vào câu chuyện cổ tích của anh em nhà Grimms, “Rapunzel” – kể về cô bé tên Rapunzel bị mụ phù thủy bắt nuôi từ tấm bé.  Mụ ta nhốt Rapuzel trên tháp ngà để cô không thể trốn đi.  Đến năm 12 tuổi, mụ phù thủy hủy tất cả con đường lên tháp.  Mỗi lần ghé thăm, mụ ta nhờ đến mái tóc vàng óng mượt của nàng, như một chiếc thang để đi lên.  Cho đến một ngày, chàng hoàng tử nọ tình cờ nghe được giọng hát của Rapunzel và tìm thấy nàng.

Phiên bản của Disney gần như chỉ giữ lại chi tiết mái tóc dài đến chân tháp, và việc Rapunzel bị bắt nuôi từ tấm bé, xa khỏi cha mẹ ruột.

Một mụ già tên Gothel đã chứng kiến giọt nắng của mặt trời rơi xuống đất, mọc nên cây hoa diệu kỳ.  Mỗi khi mụ hát, bông hoa sẽ khiến cho mụ trẻ lại.  Mụ đã làm thế hàng trăm năm rồi, cho đến một hôm, hoàng hậu của vương quốc mang thai và bị ốm nặng, bà rất cần bông hoa đó.  Do không cẩn thận, mụ đã để lọt bông hoa về chỗ những người lính.  Nhờ có bông hoa, hoàng hậu đã khỏe lại và sinh con gái đặt tên là Rapunzel.  Vào một đêm tĩnh mịch, Gothel tìm vào trong lâu đài.  Khi mụ phát hiện ra rằng thiếu Rapunzel thì không thể trẻ lại được, mụ đã bắt cóc cô bé và nuôi cô 18 năm trời.  Mụ luôn nói dối cô rằng thế giới bên ngoài không thuộc về cô, bởi vì nó đầy rẫy những nguy hiểm.  Nhưng những điều mụ nói không thể che đậy mọi thứ.  Hàng năm, nhà vua vẫn thả đèn lồng với hi vọng Rapunzel sẽ quay về và cô bé luôn mơ ước được biết thứ ánh sáng đó là gì.

Cùng ngày sinh nhật thứ 18 của Rapunzel, Flynn Rider, một tên trộm khét tiếng cùng đồng bọn: hai anh em sinh đôi Stabbington, vào cung để ăn trộm chiếc vương miện giành cho Rapunzel.  Bị truy đuổi ráo riết bởi lính gác và một chú ngựa hiếu chiến tên Maximus, Flynn bán đứng hai đồng bọn, rồi chạy trốn khỏi con ngựa Maximus và vô tình tìm đến tháp của Rapunzel.  Lúc đó, Rapunzel vừa bị mẹ từ chối không cho đi xem “dòng chảy ánh sáng”.  Đang chìm trong vô vọng sau khi mẹ rời khỏi thì cô bắt gặp Flynn trèo vào cửa sổ. Trong cơn hốt hoảng, cô đánh Flynn bất tỉnh, giấu anh đi để nói với mẹ về người mà mình bắt được và chứng minh cho mẹ thấy mình đã đủ khôn lớn để ra ngoài.  Nhưng dĩ nhiên mụ Gothel không đồng ý.  Và thế là cô lại có một ý định khác.  Khi Gothel vừa đi khỏi, cô đánh thức Flynn dậy và ra điều kiện với anh chàng: Nếu muốn lấy lại cái vương miện thì phải đưa cô đi xem đèn lồng rồi lại đưa cô về.  Sau khi thử mọi cách để rũ đuôi Rapunzel mà không được, Flynn đành đồng ý.  Rapunzel cùng với người bạn tắc kè của mình – Pascal – ra khỏi tòa tháp, theo chân Flynn đến kinh thành.  Flynn vẫn cố mọi cách để lấy lại cái túi của mình mà không mất chút sức lực nào, anh chàng đưa Rapunzel đến một quán rượu toàn đầu gấu, những kẻ mà cô sợ nhất trên đời, nhưng kế hoạch của Flynn đổ bể bởi Rapunzel đã cảm hóa được tất cả những tên côn đồ.  Chính họ đã chỉ đường cho Rapunzel cùng Flynn trốn khỏi rừng khi quân lính đuổi đến nơi.

Flynn và Rapunzel bị lính gác đuổi, họ trốn vào một con đường cụt, cùng lúc Maximus vô tình làm vỡ đê ngăn nước.  Cửa đường hầm bị chặn, nước tràn vào.  Khi họ nhận ra rằng mình không còn đường thoát, hai người tâm sự với nhau về bí mật của mình.  Flynn nói tên thật của anh là Eugene Fitzherbert, còn Rapunzel nói tóc cô phát sáng mỗi khi mình hát.   Khi tóc của Rapunzel sáng lên, hai người đã tìm được đường thoát khỏi hầm kín.  Cũng lúc đó, mụ Gothel phát hiện ra Rapunzel đã đi mất, mụ cũng phát hiện ra hai tên đồng bọn muốn trả thù Flynn, và mụ dụ dỗ chúng giúp mụ.  Hai tên đồng bọn đồng ý vì món lợi hời mụ đặt ra.  Đến tối, Flynn và Rapunzel tâm sự với nhau về hoàn cảnh của mình.  Họ bắt đầu phải lòng nhau, nhưng khi Flynn vừa đi khỏi để kiếm củi, Gothel tới và nói với cô rằng Flynn chỉ đi cùng cô vì chiếc vương miện, và anh sẽ bỏ cô ngay khi có được nó, nhưng Rapunzel không tin.  Gothel đi khỏi, chuẩn bị cho kế hoạch lớn hơn.

Sáng hôm sau Maximus đuổi đến nơi.  Rapunzel đã thuyết phục được chú ngựa không bắt Flynn trong một ngày.  Chú ngựa đành đồng ý.  Ngay sau đó, Flynn và Rapunzel đã có ngày tuyệt vời nhất bên nhau.  Anh đưa cô đi xem đèn lồng, và ngay thời khắc tràn đầy cảm xúc đó, Flynn phát hiện ra hai tên đồng bọn.  Anh đến gặp chúng để nói anh không cần chiếc vương miện nữa, nhưng chúng nói chúng muốn Rapunzel và đánh anh chết ngất, buộc anh lên thuyền đưa về lâu đài, còn chúng đi gặp Rapunzel.  Nhưng mụ Gothel đã phản bội lời hứa với hai tên đó, mụ đưa Rapunzel trở lại tháp. Khi chỉ còn một mình trong phòng, Rapunzel phát hiện ra rằng những hình vẽ trang trí của cô trên tường đều có hình mặt trời, rồi cô phát hiện ra mình chính là công chúa mất tích.  Cô cãi vã với Gothel, và bị mụ xích lại, chuẩn bị đưa đi nơi khác.  Cùng lúc đó, Flynn sau khi trốn khỏi án treo cổ nhờ có những tên côn đồ quán rượu đã tìm đến tòa tháp, nhưng anh bị Gothel phục kích phía bên cửa sổ đâm vào bụng.  Rapunzel thỏa thuận với mụ rằng nếu để cô chữa vết thương của Flynn, cô sẽ ở cùng mụ suốt đời.  Gothel đồng ý, nhưng Flynn thì nhất quyết không.  Trước khi Rapunzel có thể chữa lành vết đâm, anh đã cắt mái tóc của cô. Cùng lúc đó, Gothel bắt đầu già đi nhanh chóng, khi mụ ngã xuống khỏi tháp, tất cả còn lại chỉ là chiếc áo choàng, còn mụ đã biến thành tro. Trước khi Flynn chết, cả hai đã kịp thổ lộ tình cảm cho nhau.  Rapunzel gục xuống khóc, giọt nước mắt từ tận đáy lòng của cô đã cứu sống Flynn.  Họ vui mừng ôm hôn nhau, sau đó hai người cùng đến gặp nhà vua và hoàng hậu. Cả vương quốc mở tiệc mừng việc công chúa trở về.  Những chàng côn đồ tốt bụng cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ của riêng mình, còn Rapunzel cuối cùng kết hôn với Flynn, họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦ ♦

Khi xem phim, có lẽ bạn sẽ bị cuốn hút bởi hình ảnh đầy màu sắc quá đỗi rực rỡ và âm nhạc đẹp đẽ trong trẻo.  Mà mấy ai cưỡng lòng trước vẻ đẹp của mái tóc vàng óng ả như dòng suối tỏa nắng, của những bức vẽ tay tuyệt mỹ phủ đầy bức tường bên trong ngọn tháp, của những chiếc đèn hoa đăng rực rỡ như suối tóc diệu kỳ, nở rộ giữa bầu trời đêm như dải ngân hà trong thế giới cổ tích, … xen lẫn những bản nhạc nền đầy ấn tượng của bộ phim, đặc biệt là bài hát “I see the light” qua giọng ca truyền cảm của Mandy Moore và Zachary Levi  …  Nhưng xin hãy bớt chút thời gian cho màn kịch ngắn dưới đây.  Chắc bạn sẽ nhận ra một thực tế thú vị đằng sau câu truyện cổ tích này.

… … … … …

Bị cáo là Mother Gothel (không rõ tên chính xác vì niên kỷ quá lớn)

Tội danh 1: Tư tàng trái phép tài sản công

Tội danh 2: Bắt cóc và giam giữ công chúa Rapunzel 18 năm

Công tố viên: Bị cáo là Mother Gothel?

Mother Gothel: Phải.

Công tố viên: Bị cáo là người đầu tiên phát hiện ra bông hoa thần?

Mother Gothel: Đúng vậy.

Công tố viên: Bị cáo có biết sức mạnh của bông hoa thần là chữa trị vết thương và phục hồi tuổi trẻ không?

Mother Gothel: Biết.

Công tố viên: Sau khi biết điều đó, bị cáo vẫn quyết định không chia sẻ với bất kỳ ai mà giấu bông hoa thần đi cho riêng mình?

Mother Gothel: Phải.

Công tố viên: Tôi không còn câu hỏi nào khác.

Luật sư: Bị cáo Mother Gothel là người đầu tiên phát hiện ra bông hoa thần?

Mother Gothel: Ta đã nhìn thấy mảnh vỡ của mặt trời rơi xuống từ thiên đường, và chứng kiến bông hoa hoàng kim mọc lên từ xác chết của tia sáng mặt trời.

Luật sư: Bị cáo có thể nói rõ vị trí nơi bông hoa đã mọc lên?

Mother Gothel: Trên mỏm đá, cạnh bìa rừng.

Luật sư: Trong rừng có nhiều động vật chứ? Ví dụ như côn trùng, chim chóc, động vật ăn cỏ các loại?

Mother Gothel: Rất nhiều. Chúng chạy loạn lên trong rừng và ngấu nghiến mọi thứ hoa cỏ đến gần mũi chúng. Ta cần phải canh chừng để chúng không thể lại gần bông hoa.

Luật sư: Thế còn khi gặp thời tiết xấu thì sao? Ví dụ như mưa to hay tuyết rơi… bị cáo có làm gì để bảo vệ bông hoa không?

Mother Gothel: Khi mưa to thì cần phải che chắn để mưa không làm dập nát cánh hoa. Khi trời đổ tuyết thì cần phải giữ ấm và thường xuyên kiểm tra vì bông hoa rất nhạy cảm với thời tiết lạnh.

Luật sư: Bị cáo bắt đầu làm những công việc này từ khi nào? Và kéo dài trong bao lâu?

Mother Gothel: Từ ngày ta phát hiện ra đóa hoa, và liên tục cho đến khi lũ binh lính kia xộc đến và cướp nó khỏi ta.

Luật sư: Bị cáo có thể ước lượng thời gian?

Mother Gothel: Không dưới 200 năm.

Luật sư: 200 năm!  Nghĩa là trên 73000 ngày!  73000 ngày, ngày nào cũng như ngày nào, bất kể nắng gắt, mưa to hay bão tuyết, bị cáo đã không ngừng nghỉ để chăm chút cho bông hoa thần. Thử hỏi nếu không có sự chăm chút tỉ mẩn của bị cáo, một bông hoa mỏng manh yếu ớt như thế liệu có khả năng sinh trưởng, không, thậm chí chỉ là sống sót bên trên một mỏm đá cằn cỗi cạnh bìa rừng trong suốt hơn 200 năm cho đến ngày được người ta tìm ra hay không? Tôi xin khẳng định là: Không thể! Vậy mà giờ đây, sau hơn 73000 ngày vất vả cần mẫn chăm bón cho bông hoa thần, bị cáo lại phải đứng ở nơi đây để hứng chịu sự buộc tội là “tư tàng trái phép tài sản công”! Tôi tự hỏi nếu một người công dân không thể có quyền định đoạt đối với những gì anh ta vun trồng, liệu tất cả những người nông dân trên vương quốc này có phải nên dừng ngay việc cày cấy lại và tiến lên đứng chung với bị cáo ở nơi này hay không? … (ngừng một lát) … Tôi không còn câu hỏi nào khác dành cho bị cáo.

Công tố viên: Chúng ta hãy quay lại 18 năm trước, ngày Công chúa Rapunzel bị bắt cóc và đưa ra khỏi cung điện. Thưa Đức vua và Hoàng hậu, hai người có còn chút ký ức nào về ngày đen tối ấy hay không?

Hoàng hậu: Làm sao ta có thể quên được? Đó là đêm kinh khủng nhất trong cuộc đời ta. Cho đến bây giờ ký ức về ngày hôm ấy vẫn còn rõ ràng trước mắt như chỉ mới hôm qua.

Công tố viên: Hai người có thể kể lại tình huống lúc phát hiện Công chúa bị bắt cóc hay không?

Đức vua: Đó là vào khoảng nửa đêm, chúng ta đang nằm ngủ trong phòng thì ta giật mình tỉnh dậy vì nghe thấy tiếng Punzzy (tên gọi yêu của Rapunzel) khóc thét. Chúng ta vội vàng chạy sang phòng con bé thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo choàng đen đang đứng ở trên ban công, trong lòng bà ta là Punzzy đang giãy dụa và gào khóc. Khi chúng ta đến gần, bà ta liền nhảy ra khỏi ban công và chạy mất. Ta đã cho người lục tung cả vương quốc nhưng không thể tìm ra bà ta, cho đến ngày hôm nay.

Công tố viên: Ngài có nhìn rõ mặt người phụ nữ đã bắt cóc công chúa hay không?

Đức vua: Nhìn rõ.  Khi chúng ta xông vào, bà ta quay lại và ánh trắng chiếu sáng khuôn mặt bà ta.

Công tố viên: Sau 18 năm, hiện tại, Ngài có cho rằng mình còn khả năng nhận diện lại người phụ nữ đó hay không?

Đứa vua: Có thể.

Công tố viên: Vậy mời Bệ hạ và Nương nương hay nhìn một lượt phòng xử án.  Liệu bên trong căn phòng này có thể có mặt người phụ nữ đã bắt cóc công chúa 18 năm trước không?

Đức vua & Hoàng hậu: Có. (chỉ vào Mother Gothel) … Chính là bà ta.

Công tố viên: Ngài chắc chắn?

Đức vua & Hoàng hâu: Chắc chắn.

Công tố viên: Xin cảm ơn. Tôi đã hỏi xong.

Luật sư: Thưa Đức vua và Hoàng hậu, một người nông dân có quyền hạn với những gì anh ta chăm bón trên vườn của mình hay không?

Đức vua & Hoàng hậu: Tất nhiên là có.

Luật sư: Một người không hề bỏ công chăm sóc có quyền hạn với những gì được trồng trong vườn của người khác hay không?

Đức vua & Hoàng hậu: Tất nhiên là không.

Luật sư: Vậy khi một người đi vào vườn của người khác và lấy đi những gì không phải là của anh ta, thì người nông dân có được phép bảo vệ quyền hạn của mình hay không?

Đức vua & Hoàng hậu: Được phép.

Luật sư: Người nông dân đã đặt bẫy ở trong vườn để bảo vệ hoa màu. Nhưng tên trộm ngã vào và bị gãy chân.  Sau đó hắn kiện người nông dân vì đã gây thương tích cho hắn ta.  Việc này nên được xử như thế nào?

Đức vua: Người nông dân được xử vô tội vì gây thương tích cho người khác trong khi cố gắng bảo vệ hoa màu của mình.

Luật sư: Vậy việc bị cáo Mother Gothel bị buộc tội vì đã mang công chúa đi trong khi cố gắng đòi lại quyền hạn của bà đối với bông hoa thần mà bà đã chăm bón suốt hơn 200 năm và bị tước đoạt đi một cách vô lý thì nên được xử như thế nào?

Đức vua: … …

Hoàng hậu: Bà ta đã giam giữ Punzzy suốt 18 năm!

Luật sư: Vâng. Tôi xin mời Công chúa Rapunzel lên làm chứng.

Luật sư: Cô là công chúa Rapunzel?

Rapunzel: Đúng vậy.

Luật sư: Nghe nói công chúa đã phải sống trong một ngọn tháp suốt 18 năm?

Rapunzel: Đúng vậy.

Luật sư: Bị cáo, tức là Mother Gothel, có từng bỏ đói công chúa?

Rapunzel: Không có.

Luật sư: Có từng đánh đập? Hành hạ? Bắt công chúa làm việc nặng?

Rapunzel: Không hề có.

Luật sư: Bị cáo có mắng chửi hay thực hiện những hành vi gây tổn hại về mặt tinh thần khác đối với công chúa hay không?

Rapunzel: Không có.

Luật sư: Tôi nghe nói bị cáo đã chải tóc cho công chúa mỗi tối trước giờ đi ngủ khi công chúa còn nhỏ; mua sách, bút vẽ, màu vẽ, đồ chơi … cho công chúa, và đến giờ vẫn thường tự mình nấu món súp hạt dẻ mà công chúa yêu thích, những việc này có đúng hay không?

Rapunzel: Đó là sự thật.

Luật sư (ngạc nhiên): Vậy công chúa còn có điều gì không hài lòng về bị cáo?

Rapunzel: Bà ấy không cho tôi ra ngoài.

Luật sư: Bị cáo không cho công chúa ra ngoài! Bà ấy xích công chúa lại?

Rapunzel: Không có. Bà ấy chỉ nói rằng việc đó là không được phép.

Luật sư: Tại sao?

Rapunzel: Bà ấy nói là vì mái tóc của tôi. Có những người săn đuổi nó. Ở trong ngọn tháp sẽ an toàn cho tôi hơn.

Luật sư: Công chúa có cho rằng đó là một lý do hợp lý hay không?

Rapunzel (suy nghĩ một lúc): Có. Nhưng bà ấy nói dối về rất nhiều chuyện.

Luật sư: Công chúa cho rằng mục đích của tất cả những lời nói dối đó là gì?

Rapunzel: Để tôi không rời khỏi ngọn tháp.

Luật sư: Vậy công chúa có cho rằng bị cáo, người đã nuôi dưỡng và chăm sóc ngài suốt 18 năm qua xứng đáng bị xử tử hình chỉ vì đã ngăn cản người rời khỏi ngọn tháp hay không?

Rapunzel: … …

Luật sư: Tôi đã hỏi xong. Xin chờ đợi phán quyết của tòa và bồi thẩm đoàn.

Mong bạn vui lòng cho hạ màn tại đây.

Cảm ơn em Nhím mắt nâu rất nhiều.

Advertisements
 
%(count) bình luận

Posted by trên Tháng Ba 22, 2012 in Giáo dục, Thư giãn

 

Nhãn: ,

The Fantastic Flying Books of Mr. Morris Lessmore

Được lấy cảm hứng từ cơn bão lịch sử Katrina năm 2005, diễn viên hài nổi tiếng Buster Keaton, bộ phim Phù thuỷ xứ OZ và niềm đam mê sách, The Fantastic Flying Books of Mr. Morris Lessmore là một bộ phim ngắn rất đáng để xem, để nghe, để cảm nhận và suy ngẫm. Đây không chỉ là một bộ phim hoạt hình đem đến giá trị và ý nghĩa của sách. Bạn sẽ tìm thấy được cả triết lý cuộc sống từ đó. Rất có thể bộ phim sẽ lấy được cả những giọt nước mắt của bạn và Giải thưởng Oscar danh giá lần thứ 84 của Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Mỹ.

 

Nhãn:

Hành trình của nhạc phẩm Mùa xuân đầu tiên

Có thể nói, hầu hết các ca khúc viết về mùa xuân thường mang âm hưởng tưng bừng, rộn ràng, bởi mùa xuân là mùa của những niềm vui, hy vọng. Tuy nhiên, nền âm nhạc Việt nam lại có một ca khúc viết về mùa xuân không hề sao chép khuôn mẫu ấy, nhưng khi vang lên, vẫn trào dâng cảm xúc yêu đời, yêu người, yêu quê hương đất nước rất đỗi đằm thắm. Đó là Mùa xuân đầu tiên của cố nhạc sỹ Văn Cao. Đã gần 40 năm kể từ khi Mùa xuân đầu tiên được thai nghén, nhưng có vẻ như ca khúc này chỉ được công chúng biết đến sau Mùa xuân cuối cùng của ông (ông mất tháng 7 năm 1995). Quả là một hành trình dài với một một nhạc phẩm tuyệt vời như thế.

Hà nội đã những ngày cuối năm. QT xin được chép lại tâm sự của nhạc sỹ Nguyễn Thụy Kha về nỗi truân chuyên của ca khúc này, như một nén hương tưởng nhớ tới một nhân cách, một tài năng lớn.

 ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Từ khi bắt đầu tơ vương cùng nghệ thuật, cảm hứng chính trong sáng tác của Văn Cao thường là mùa thu hay mùa đông. Có lẽ vì ông sinh vào dịp cuối thu và chớm đông (15.11.1923) mà. Mùa xuân trong sáng tác của Văn Cao chỉ chợt lóe lên trong Bến xuân được vài năm thì lại phải chìm khuất đi thành Đàn chim Việt. Khi ông bắt đầu reo lên “Mùa xuân tới nước băng qua ngàn, nước in ven bờ xanh bóng tre” ở Sông Lô, và muốn bay cao với Sérénatte mùa xuân năm 1948: “Lắng nghe mùa xuân – Tiếng chim nào vui – Bao mùa xuân đã qua – nay mùa xuân tới đây…” thì khói lửa chiến tranh khốc liệt lại bắt ông phải rắn lại “Mười năm qua tôi đã mất một mùa xuân – Tuổi thanh xuân nơi ta không bao giờ được nở” (Mùa xuân không nở – 1957) và ông đã tự sự đầy day dứt: “Trong cả mùa xuân đời tôi – Trong cả một cuộc chiến tranh giữ nước – Tôi đã mất sắc da tuổi trẻ… ”. Nhưng chính vì “mùa xuân không kịp nở” ấy đã cứ chứa chất mãi trong Văn Cao những hy vọng, khát khao: “Mãi trong tôi – những tháng ngày khát khao hy vọng” (trong Mùa xuân đời tôi – 1959). Có lúc suốt những năm dài chịu đựng Văn Cao đã nghĩ mùa xuân đời ông chỉ còn lại trong tình yêu: “Em ở đây với anh – cho bớt lạnh sáng mùa xuân náo nức – thịt da em cho anh sưởi – chúng ta đi vào bí mật của mùa xuân”. Nhưng tác động mạnh mẽ của Mùa xuân thống nhất năm 1976 đã khiến Văn Cao bừng thức sau bao nhiêu năm. Ông cảm thấy trẻ lại, cảm thấy những ngày đầu năm 1976 cũng rạo rực chẳng khác gì năm 1946. Lần đầu tiên sau 30 năm, cả hai miền cùng ăn chung một cái Tết Thống nhất. Niềm hân hoan chợt dấy lên trong lòng Văn Cao. Và Văn Cao khẽ khàng ngồi vào đàn. Một nét gì đó có nhịp điệu của Làng tôi khi xưa bởi vì xuân này, bao người lính sẽ trở về bên mẹ hiền nhưng giai điệu dù có cùng tuyến đi lên thì cũng có gì dịu dàng hơn, thanh thản hơn. Và những câu đầu tiên của Mùa xuân đầu tiên:

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông gà đang gáy trưa
Bên sông một trưa nắng vui cho bao tâm hồn

Văn Cao thấy cần phải nhắc lại giai điệu này nhưng ca từ phải vượt qua phần kể tả của sự trình bày. Và lời ca lại nối tiếp:

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh giọt rơi ấm đôi
vai anh niềm vui phút giây như đang long lanh

Không khí khải huyền dâng lên bất tận. Nỗi cảm thán như vừa thắt lại nghẹn ngào, vừa như bật ra nức nở:

Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm
Từ đây người biết quê người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người…

Bản vallse cho ngày toàn thắng của Văn Cao thật sâu lắng, không ồn ào. Bởi vậy, cũng không lạ gì khi nó bị chìm nghỉm giữa những tiếng reo hò sung sướng lúc đó. Riêng “cặp mắt xanh” của NXB Âm nhạc Moscou thì không nhầm. Mùa xuân đầu tiên đã được dịch ngay sang tiếng Nga là Pe-rờ-vai-a Véc-sna và ấn hành ngay vào mùa xuân 1977. Song dù cho nó được in mãi tận bên Liên Xô, dù cho đó là tác phẩm của Văn Cao, thì thói quen nghĩ về Văn Cao lúc đó cũng chẳng làm thế nào cho Mùa xuân đầu tiên vang lên được. Nó được Văn Cao cất cẩn thận trong chiếc tủ cũ và chấp nhận thời gian dần dà phủ bụi.

Sau Đại hội Nhạc sĩ Việt Nam lần thứ ba, mùa thu 1983, sinh nhật 60 tuổi của Văn Cao được tổ chức tại căn gác nhà 51 Trần Hưng Đạo – Hà Nội. Lần đầu tiên, những Thiên thai, Trương Chi, Suối mơ… mới được hát trở lại sau quá nhiều lãng quên. Văn Cao cũng được bầu lại là Ủy viên Ban chấp hành Hội. Đấy là thời điểm quan trọng cho việc phục sinh một Văn Cao sừng sững. Cuối năm đó, tôi đưa Văn Cao về Hải Phòng. Và một hành khúc cho công nhân toa xe nhưng ở tầm khái quát cao đã ra đời: “Đàn hải âu tung bay về bến – Những toa tàu ra – Những toa tàu đi khắp miền xa…”. Mùa thu 1994 tôi đưa Văn Cao trở lại trung du sau ngót 40 năm xa, Tình ca trung du – tác phẩm âm nhạc cuối cùng của Văn Cao ra đời vừa rất Văn Cao, vừa rất trẻ: “Một cánh tay sông Hồng – Một cánh tay sông Lô – Hai cánh tay như ôm trung du”. Qua nhiều tâm sự, chia sẻ, Văn Cao mới e dè đưa cho tôi xem Mùa xuân đầu tiên với bản dịch tiếng Nga vào mùa xuân 1985. Đọc giai điệu, tôi gai người. “Văn Cao lúc nào cũng thật Văn Cao. Hay thế này mà chẳng ai hay?”.

Giữa lúc ấy, Văn Cao cùng Nguyễn Trọng Tạo và tôi được tỉnh Nghĩa Bình mời vào nhân Kỷ niệm 10 năm giải phóng tỉnh. Khi đó, in một tờ bướm theo kiểu Sê-len là không đùa. Để có một cái gì đó như kiểu danh thiếp khi vào tiếp xúc với cán bộ và nhân dân tỉnh Nghĩa Bình, tôi “liều mạng” cho in 3 người mỗi người một tờ nhạc bướm tác phẩm của mình. Văn Cao thì in Mùa xuân đầu tiên, làm như thế, tôi những mong Mùa xuân đầu tiên sẽ được hát lên.

Mãi tới mùa xuân năm 1988, những Đêm nhạc Văn Cao mới thực sự được hát trở lại, thực sự làm thức tỉnh công chúng VN. Nhưng Mùa xuân đầu tiên vẫn chưa được hát trong các đêm nhạc đó. Không hát bởi vì mọi người vẫn mê mải “hoài cổ” phần lãng mạn tiền chiến của Văn Cao mà chưa để mắt tới Mùa xuân đầu tiên trong tuyển tập nhạc Thiên thai của Văn Cao mùa xuân 1988 – mùa xuân Phục sinh Văn Cao ở tuổi 65. Mùa xuân ấy, Văn Cao đã viết lại một bài thơ về mùa xuân: “Mùa xuân thả trên bàn tay em – Có lẽ cuộc đời chúng ta còn đi – dài như mùa xuân đã đến – ta đợi nhau – như chờ mùa xuân…”.

Song cái số của Mùa xuân đầu tiên quả là “cao số”. Biết bao Đêm nhạc Văn Cao tổ chức mà Mùa xuân đầu tiên vẫn cứ nằm im trên khuông nhạc. Mãi tới mùa xuân năm 1991, lần đầu tiên Tố Hữu đến chúc Tết Văn Cao sau bao nhiêu năm không gặp nhau, hình như xui khiến đó mới tự nhiên giải tỏa cho Mùa xuân đầu tiên. Năm ấy, do được Ban Việt kiều Trung ương đặt làm phim về Văn Cao, tôi quyết định thu thanh Mùa xuân đầu tiênTình ca trung du. Ca sĩ Quốc Đông trở thành ca sĩ đầu tiên hát Mùa xuân đầu tiênTình ca trung du qua phần đệm khá điệu nghệ của nhạc sĩ Hoàng Lương.

Mãi tới mùa thu 1993, trong đêm nhạc “Văn Cao – một đồng hành tuổi trẻ”, nhân kỷ niệm Văn Cao 70 tuổi, Mùa xuân đầu tiên mới được nữ ca sĩ Minh Hoa thể hiện. Rồi trong video ca nhạc “Văn Cao – Giấc mơ một đời người”, Mùa xuân đầu tiên mới được vang lên qua trình diễn của Thanh Thúy xinh đẹp.

Song, dường như phải chờ đến khi Văn Cao tạ thế (10.7.1995) Mùa xuân đầu tiên mới thực sự loang sâu vào đời sống âm nhạc hôm nay. Đó là nỗi truân chuyên của từng tác phẩm. Phải nói rằng, trong những sáng tác âm nhạc của Văn Cao thì Mùa xuân đầu tiên được biết đến chậm nhất, phải sau 20 năm (1976 – 1996) phải tới mùa xuân đầu tiên, Văn Cao mãi mãi vắng trên cõi đời thì bài hát Mùa xuân đầu tiên của ông mới thực sự có đời sống.

Tôi không bao giờ quên gương mặt của Văn Cao và Thanh Thảo khi nghe băng cassette giọng hát Quốc Đông thể hiện rất nồng nàn Mùa xuân đầu tiênTình ca trung du hồi cuối năm 1991. Thanh Thảo yêu cầu tôi sang cho một băng mang về Quảng Ngãi “nghe cho sướng” và sau đó, Thanh Thảo đã viết “Đi trong mùa xuân của Văn Cao”, trong đó có đoạn: “Cả một dòng sông vui, nhưng không trào cuộn ồn ào, mà như lắng lại, nghe kỹ thấy những lượn sóng đang run run, những lượn sóng như nhắn nhủ cái gì, báo trước điều gì. Chợt sáng, chợt nhòe, ánh tượng ấy chập chờn trong tôi, ám vào tôi day dứt. Cuộc đời này rồi sẽ ra sao, chúng ta rồi sẽ đi về đâu. Liệu cái thời khắc trẻ thơ kỳ diệu ấy có đủ sức nâng đỡ ta trong những ngày nặng nề của cuộc đời”. Tôi không biết. Và tôi cũng không rõ Văn Cao có biết không… Trong cuốn Văn Cao – Người đi dọc biển, Mùa xuân đầu tiên là 1 chương trong 21 chương sách với cái tên “Trở lại mùa xuân đầu tiên”. Đó là chương 17.

Mùa xuân đầu tiên – ca sỹ Thanh Thuý trình bày

 
2 phản hồi

Posted by trên Tháng Một 13, 2012 in Kiến thức phổ thông, Thư giãn

 

Nhãn: ,

Vì sao … Happy New Year – ABBA

Một năm sắp qua đi. Một năm mới đang đến. Và rộn rã khắp nơi là giai điệu bài hát Happy New Year của ban nhạc ABBA, gần như ta đều được nghe mỗi ngày. Đã hơn 30 năm, kể từ khi ca khúc này ra đời và mái tóc những chủ nhân của nó đã nhuốm bạc. Nhưng với những người yêu âm nhạc, có vẻ như cho tới nay, chưa có một bài hát chúc mừng năm mới nào lại được đánh giá hay về lời cũng như về nhạc như Happy New Year. Bao nhiêu người nghe quen tai thành thuộc giai điệu, nghe mãi rồi thuộc lời, mặc dù không phải ai cũng hiểu hết ý nghĩa của lời hát. Ca khúc đi vào lòng người bởi sự sâu lắng xen lẫn rộn ràng, sự tiếc nuối lẫn niềm hy vọng, … Cho dù nó vang lên từ chiếc cát sét cũ trên căn gác đìu hiu nơi phố cổ, hay từ dàn loa công suất lớn trong bữa tiệc tất niên sang trọng cùng nến và hoa, thì những cảm xúc ấy vẫn trọn vẹn, tràn đầy như nhau.

Năm mới, với chúng ta là bánh mứt, là rượu, là pháo hoa, … nhưng, trong Happy New Year, thì chẳng còn gì:

No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It’s the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now’s the time for us to say …

Không còn sâm-panh nữa
Và pháo hoa cũng tắt rồi
Còn chúng ta đây, mình với nhau
Cảm thấy mất mát và buồn bã
Tiệc đã tàn
Bình minh thật ảm đạm
Thật chẳng giống với ngày hôm qua
Nhưng đây là thời khắc để chúng ta cùng nói…

Lòng chợt chùng xuống ngay từ khi câu đầu tiên của bài hát được cất lên. Chẳng còn gì cả, sau bữa tiệc tất niên. Chỉ còn mình với nhau, cùng bao cảm giác xáo trộn. Một năm biết bao nỗi buồn niềm vui vừa vụt trôi. Lòng bỗng tràn dâng niềm xốn xang luyến tiếc, vuột mất những tháng ngày đã qua, ngẫm suy về những gì được, những gì mất, những gì còn đó chưa nguôi, rồi còn những gì là chưa đủ, … Nhưng khoảnh khắc này cũng là lúc để lắng lòng, để hy vọng, mong mỏi một ngày mai đẹp đẽ hơn, hạnh phúc hơn. Thử hỏi, ai không không cảm thấy thế?! Cảm giác nào là nhiều hơn, chắc chỉ mỗi người mới tự hiểu.

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I

Chúc mừng năm mới
Chúc mừng năm mới
Chúc cho chúng ta mãi một viễn cảnh tươi đẹp
Một thế giới nơi láng giềng là thân hữu
Chúc mừng năm mới
Chúc mừng năm mới
Chúc cho chúng ta luôn có niềm tin, luôn có ý chí cố gắng
Bởi lẽ nếu không, ta sẽ gục ngã và diệt vong
Cả bạn và tôi

Khi giai điệu điệp khúc vang lên, bài hát như cuốn tất cả những ai đang lắng nghe hoà vào một nhịp, với cảm xúc rộn ràng bất tận. Không còn những bộn bề lo toan của năm cũ nữa, để lại đằng sau những gì đã qua, để đón chào năm mới với niềm hân hoan hy vọng, mong muốn thêm mạnh mẽ, cố gắng vượt qua chính mình, làm nên những điều có ý nghĩa nhất. Khi ấy, cuộc sống này, thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao. Hãy động viên nhau, cùng cố gắng vì ngày mai, bởi một ngày trôi qua, một năm trôi qua, nhanh biết bao, mà những gì đã qua, đâu lấy lại được, tiếc nuối nữa, đâu thay đổi được gì.

Sometimes I see
How the brave new world arrives
And I see how it thrives
In the ashes of our lives
Oh yes, man is a fool
And he thinks he’ll be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing he’s astray
Keeps on going anyway …

Đôi khi ta nhận thấy
Một thế giới mới can trường hiện đến ra sao
Và ta thấy sự thịnh vượng
Vươn lên từ chính đám tro tàn của cuộc đời ta đó
Ôi đúng thế, con người sao dại khờ đến vậy
Cứ nghĩ rằng rồi cũng sẽ ổn thôi
Vẫn mải lê những bước chân trần ải
Chẳng hề biết rằng mình lạc lối mất rồi
Để cứ vẫn luôn lầm lũi bước …

Cuộc sống là vậy, luôn đổi thay và tiến về phía trước, có suy rồi có thịnh. Còn mình, mình có nhận ra những nhịp lỡ hay không?! Một nhận xét hay và thẳng thắn: Con người ngốc nghếch tự mị bản thân, cuốn theo cuộc đời tuột dốc. Cho dù cố chấp hay không, nhận xét này cũng cho ta một lời cảnh tỉnh. Mỗi năm mới đến, là thêm một lần ta có một cơ hội để đúc rút sai lầm, một lần nhìn lại bản thân để hoàn thiện chính mình, để xây dựng niềm tin, cố gắng hơn nữa trong cuộc sống, vì tương lai của chính mỗi con người, và cũng chính là tương lai của nhân loại.

Seems to me now
That the dreams we had before
Are all dead, nothing more
Than confetti on the floor
It’s the end of a decade
In another ten years time
Who can say what we’ll find
What lies waiting down the line
In the end of eighty-nine

Với ta, giờ đây
Những giấc mơ ta đã từng có
Đều đã chết, chẳng còn gì hơn nữa
Ngoài những vụn hoa giấy vương trên sàn
Thế là hết một thập kỷ rồi
Rồi sau mười năm năm nữa đây
Nào ai biết được mình sẽ có được những gì
Và điều gì đang chờ đợi
Ở cuối năm 1989

Thật đặc biệt! Một bài hát cho dịp năm mới mà lại có phần lời mang thông điệp buồn đến vậy, nhưng buồn một cách rất hay và thật đẹp. Đây không phải là sự buồn chán, mà là sự sâu lắng, sự suy tư, cồn cào về cảm xúc rất thật của con người vào những giờ khắc giao thời. Happy New Year là một giai điệu ngọt ngào, khơi gợi và hướng lòng người nghe về với những gì là căn bản của một con người. Đó là nhân cách, là nguồn cội, là gia đình, là đoàn tụ, là ấm êm, yêu thương, hạnh phúc và tương lai. Có phải vì thế, mà suốt hơn 30 năm qua, nền âm nhạc nhân loại vẫn không có được nhạc phẩm nào có tầm ảnh hưởng sâu và rộng như Happy New Year.

Đã những ngày cuối năm. Xin chúc một Năm mới an lành. Chúc cho bạn và tôi, chúng ta cùng tìm thấy đúng con đường cho chính mình, vững bước với niềm tin để làm nên những điều đẹp đẽ nhất.

 
%(count) bình luận

Posted by trên Tháng Mười Hai 30, 2011 in Thư giãn, Tiếng Anh

 

Nhãn: ,

Nhà bánh Giáng sinh – Gingerbread house

Ngôi nhà bánh gừng là một ý tưởng được lấy từ “Căn nhà bằng bánh kẹo của phù thủy” (“Witch’s house”) trong câu chuyện cổ tích nổi tiếng “Hansel and Gretel” của anh em nhà Grimm. Và Ngôi nhà bánh gừng cũng được ra đời đầu tiên bởi chính đôi bàn tay khéo léo của những người thợ làm bánh nước Đức, với cái tên Lebkuchenhaeusle.

Lebkuchenhaeusle nhanh chóng phổ biến và lan rộng trên thế giới. Tuy nhiên, Lebkuchenhaeusle được xây dựng từ lebkuchen, một loại bánh mềm, mang huơng vị gừng rất đặc trưng, nên cấu trúc căn nhà không được vững chắc cho lắm. Khi đến Anh và Mỹ, Lebkuchenhaeusle đuợc chuyển hoá thành Gingerbread House, theo đúng công thức của người Châu Âu và Châu Mỹ. Lúc này, những căn nhà bánh đã trở nên thật sự chắc chắn với cấu trúc xây dựng từ gingerbread, bánh vị gừng đuợc làm cùng mật ong. Gingerbread House trở thành một loại văn hoá đặc trưng trên khắp thế giới vào lễ Giáng sinh.

Gingerbread House, đuợc bao phủ bởi kẹo và đuờng, vách nhà là những miếng gingerbread thơm lừng mùi mật ong, gừng, quế, … Hằng năm, cứ đến mùa Giáng sinh, nguời ta trang trí những màu sắc thật vui nhộn, làm thành những ngôi làng, những ngôi nhà cổ điển với ống khói hay căn nhà hiện đại với ông già Noel đang đứng phát quà truớc cửa nhà, hay trên ống khói, … Lũ trẻ vẫn vây quanh căn nhà của câu chuyện cổ tích, để ngắm nhìn hoặc chỉ bẻ một miếng vụng nhỏ, liếm một miếng đuờng ngòn ngọt vào những ngày truớc Giáng sinh …

Và một mùa Giáng sinh lại đang đến …

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Hai 19, 2011 in Góc bếp

 

Nhãn:

Willy đi đâu?

Một câu chuyện giáo dục giới tính rất thú vị và rất “thật” – dành cho từ lứa tuổi mầm non trở lên. Xin cảm ơn chị Liên ròm vì rất nhiều điều học được từ chị.

Willy đi đâu?

Willy là một chú tinh trùng nhỏ

Chú sống trong người bố, chỗ này này
cùng với 300 triệu chú tinh trùng khác

Ở trường, Willy học toán không giỏi

Nhưng chú bơi RẤT GIỎI

300 triệu chú tinh trùng khác bơi cũng giỏi.
Sắp có một cuộc thi bơi, và ngày nào Willy cũng luyện tập

 Vì chỉ có một phần thưởng duy nhất
là Một quả trứng rất đẹp… trong bụng mẹ

Thầy giáo hỏi: Nếu có 300 triệu chú tinh trùng bơi thi, bao nhiêu chú sẽ thắng được quả trứng?
Willy trả lời: 10 phải không ạ?
Willy không giỏi toán, nhưng chú bơi rất giỏi

Ngày thi đã đến, thầy giáo phát cho mỗi người một cặp kính

Một số dự thi, và hai bản đồ

Đây là bản đồ trong bụng bố

Còn đây là bản đồ trong bụng mẹ

Đêm đó bố mẹ gặp nhau. “Bắt đầu!”
Thế là tất cả bắt đầu bơi

Willy bơi, bơi rất nhanh. Chú cố gắng bơi mãi, bơi mãi
Không biết là bao lâu, chú không tính được
Nhưng cuối cùng Hurraaa! Willy đã về đích đầu tiên

Quả trứng thật đáng yêu và mềm mại
Willy cố, cố …. và chú chui tọt vào trong quả trứng

Và tiếp theo đó… có gì đó xảy ra. Điều gì đó thần bí và kỳ diệu.
Có gì đó bên trong đang lớn lên.
Nó cứ lớn mãi, lớn mãi, lớn hơn quả trứng. Nó to dần ra, làm bụng mẹ cũng to ra.

Bụng mẹ cứ to, to mãi, cho đến một ngày…

Một em bé ra đời, mẹ đặt tên em là Emma

Thế còn Willy đâu rồi??? Không ai biết Willy đi đâu…

Khi Emma lớn lên và đi học, cô bé phát hiện ra mình không giỏi toán…

nhưng cô bơi RẤT GIỎI

 

Nhãn: , ,

Hãy dám trả lời các câu hỏi của con bạn

Trước khi chia sẻ cùng các bạn nội dung cuốn sách này, QT chỉ muốn đặt với các bạn một câu hỏi: “Nếu bạn không dám trả lời những điều này với con bạn, vậy bạn nghĩ ai sẽ là người giải đáp cho các con?”. QT giới thiệu cuốn sách này cũng chỉ một mục đích, như các bạn: Hãy cùng làm bạn, nắm tay và dắt con đi trên con đường đúng.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥

“Làm thế nào để trả lời các câu hỏi tế nhị và rắc rối mà những đứa trẻ dưới 12 tuổi đặt ra cho bạn về giới tính, ma túy, cái chết, ly hôn…? Trong cuốn “Hãy dám trả lời các câu hỏi của con bạn“, Bác sĩ Miriam Stoppard, chuyên gia người Pháp về giáo dục và bảo vệ trẻ em, sẽ giúp bạn nắm vững điểm mốc và điều cần biết ẩn giấu sau mỗi thắc mắc của trẻ, để bạn có khả năng linh hoạt khi giải đáp. Điều quan trọng nhất mà tác giả muốn khuyến cáo với các bậc cha mẹ là: Khi cung cấp cho trẻ một thông tin chính xác, bạn sẽ giúp trẻ vượt qua những khủng hoảng của tuổi dậy thì.

Sách được dịch giả Trần Thanh Hoa chuyển ngữ, Nhà xuất bản Phụ nữ ấn hành năm 2002″.

Lời mở đầu

Có rất nhiều lý do thôi thúc tôi viết cuốn sách này. Trước tiên, tôi luôn cho rằng cần phải nói với lũ trẻ sự thật. Cha mẹ thường rơi vào tình trạng “tiến thoái lưỡng nan”. Khi con cái họ đưa ra một câu hỏi tế nhị, họ muốn trả lời chính xác nhưng đôi khi họ lại sợ chúng chưa đủ lớn để hiểu một cách tường tận.

Chắc chắn cách suy nghĩ này là đúng, nhưng thay vì việc lảng tránh hoặc đưa cho bọn trẻ một câu trả lời không đầy đủ, cha mẹ có thể nói thật với chúng ở một mức độ chúng có thể hiểu được. Bọn trẻ tò mò là hết sức tự nhiên. Ngay từ khi biết đặt câu hỏi (khoảng từ 2 tuổi), chúng không ngừng quấy rối cha mẹ với các câu hỏi “Tại sao?”, “Cái gì?”, “Ở đâu?”, “Thế nào?”. Nhưng nếu cha mẹ giải thích cho chúng biết ôtô vận hành như thế nào thì tiếp đó sẽ phải trả lời các câu hỏi tựa như: “Người ta tạo ra em bé bằng cách nào?”.

Nói sự thật, nghĩa là cha mẹ bắt đầu từ việc nói với chúng về những việc đơn giản, rồi dần dần bổ sung thêm thông tin khi đứa trẻ lớn lên. Ví dụ như: Rất ít trẻ em dưới 8 tuổi có thể hiểu được các cơ chế của bản năng giới tính, một số biết quá muộn còn một số biết có sớm hơn đôi chút. Tốt hơn là chúng ta đừng phức tạp hóa vấn đề khi bọn trẻ chỉ cần những lời giải thích đơn giản. Ngược lại, khi một đứa trẻ đã đủ lớn – xét về mặt trí tuệ và tinh thần – thì chúng ta đừng ngần ngại cung cấp thông tin cho nó. Con của bạn muốn học hỏi và trong vô vọng, chúng muốn làm tiêu tan điều bí mật và sự bối rối, ngượng ngùng xung quanh một số câu hỏi. Hãy trả lời chúng vào thời điểm thích hợp, bạn sẽ không còn cảm thấy bối rối nữa!

Tạo ra niềm tin từ hai phía

Phần đông cha mẹ cho rằng cần phải chia làm hai phía để trả lời câu hỏi về giới tính: người bố nói với con trai, còn người mẹ nói với con gái.

Điều đó có vẻ bình thường nhưng trên thực tế, sự lựa chọn này sẽ là vụng về nếu một trong hai người (bố hoặc mẹ) dễ dàng giải thích về mọi thứ, còn người kia lại tỏ ra quá ngại ngùng. Bạn hãy đặt mình vào vị trí của đứa trẻ và hiển nhiên bạn sẽ thấy người phù hợp nhất để trả lời các câu hỏi của trẻ là người luôn sẵn làm việc đó, không kể là bố hay là mẹ.

Một trong những nhiệm vụ chủ yếu của cha mẹ là trò chuyện với con cái, và cha mẹ phải làm tất cả để đứa trẻ tin tưởng thổ lộ với mình từ khi chúng còn nhỏ cho đến lúc chúng lớn lên. Bạn muốn đứa trẻ hướng về ai khi chúng cần thông tin, cần sự giúp đỡ hay một lời khuyên? Cha mẹ thường ngạc nhiên khi con cái họ trở nên ít nói, tự khép mình và tỏ ra “bất cần” khi chúng ở lứa tuổi thiếu niên. Nên hiểu rằng : ở lứa tuổi này không tránh được những thay đổi lớn về tính khí, vì vậy lũ trẻ sẽ dễ dàng xa cách cha mẹ hơn khi lúc chúng gặp khó khăn nếu như những câu hỏi mà chúng đặt ra luôn bị cha mẹ từ chối trả lời.

Khuyến khích một cuộc đối thoại thực sự

Cha mẹ trả lời các câu hỏi tế nhị của con cái một cách thoái thác làm cho một số đề tài không thể đề cập trong gia đình và tệ hơn, họ buộc bọn trẻ chấp nhận một thái độ đạo đức giả. Cha mẹ đối thoại với con cái, thẳng thắn trả lời chúng – điều đó giúp họ tạo ra niềm tin vào chính mình, tạo ra sự ôn hòa và vô tư ở bọn trẻ, làm cho bọn trẻ có khả năng suy nghĩ, cân nhắc và tự chịu trách nhiệm về quyết định của chúng. Cuộc đối thoại rất cần thiết này giữa cha mẹ và con cái phải được thiết lập từ sớm và duy trì trong suốt khoảng thời gian mà chúng ta ở nhà. Do đó tôi đưa ra những câu trả lời phù hợp với bọn trẻ ngay từ khi chúng còn rất nhỏ.Việc giáo dục con cái, trước tiên là do bạn gánh vác. Tri thức của chúng bắt đầu từ gia đình. Đôi khi bạn tự hỏi liệu một thông tin, nhất là thông tin về giới tính hay về ma túy – có thể có hại đối với bọn trẻ hay không và bạn né tránh các câu hỏi của chúng vì sợ chúng sẽ thử làm theo. Việc trả lời chúng chẳng có gì là sai trái. Chính những đứa trẻ thiếu thông tin mới muốn thử nghiệm và có nguy cơ chúng tự làm cho mình bị nguy hiểm. Nhiều cuộc điều tra đã chứng minh rằng việc giáo dục chu đáo về giới tính không làm cho bọn trẻ tò mò thử nghiệm, cũng chẳng làm cho chúng có hành động vô trách nhiệm, mà thực tế đã cho thấy điều ngược lại. Cha mẹ không cung cấp thông tin cho con cái – điều đó đồng nghĩa với việc không đưa cho chúng những công cụ cần thiết để hành động có trách nhiệm. Nhìn chung lối nhận thức này đúng cả trong những lĩnh vực khác như ma túy, rượu hay thuốc lá.

Một câu trả lời phù hợp với lứa tuổi của con bạn

Không ai khẳng định rằng sẽ luôn dễ chịu khi phải trả lời tất cả các câu hỏi một cách thẳng thắn. Rõ ràng có những lúc chúng ta khó có thể nói dễ dàng, trôi chảy, có những lúc chúng ta không muốn giải thích nhiều. Chính vì thế mà quyển sách này trở nên có ích: nó không nhằm mục đích đưa ra các lời khuyên để mọi người áp dụng mà nhằm cung cấp kiến thức trong một phạm trù mà ở đó bạn có thể tự tìm thấy những cách trả lời riêng, dần dần theo sự phát triển của trẻ. Các câu trả lời dành cho 4 lứa tuổi: 2 – 4 tuổi, 4 -6 tuổi, 6 – 8 tuổi, 8 – 11 tuổi.

Sự phân chia này không cố định. Bọn trẻ phát triển và nhận thức theo những nhịp độ khác nhau. Vì vậy phải coi các lứa tuổi này như những điểm mốc. Bạn cần linh hoạt tùy từng đối tượng: một bé gái 3 tuổi rưỡi, linh hoạt sẽ có thể hiểu được câu trả lời dành cho lứa tuổi 4 – 6, trong khi một bé trai 9 tuổi nhưng phát triển chậm chỉ hiểu được những câu trả lời dành cho những em từ 6 – 8 tuổi.

Tôi đã soạn ra những câu trả lời phù hợp cho cả các bé trai lẫn bé gái, để nhấn mạnh điều đó, tôi đã xen kẽ giữa hai giới, trừ khi vì những lý do hiển nhiên buộc phải tách bạch chủ đề mang tính đặc thù, riêng biệt của từng giới! Trong lúc đọc những câu trả lời cho các câu hỏi lớn như “Con đã ra đời như thế nào?”, bạn sẽ nhận thấy rằng các câu trả lời ngày càng trở nên chi tiết hơn, hoàn thiện hơn tùy theo lứa tuổi. Nếu lần đầu tiên, một đứa trẻ lớn tuổi hơn đặt một câu hỏi, bạn có thể đưa cho nó những thông tin ở phần trước và cuối cùng đưa ra câu trả lời phù hợp với lứa tuổi của nó. Mục đích là bạn nắm bắt những điều bạn cần trong mỗi phần khác nhau để có câu trả lời rõ ràng trong giới hạn mà bạn cho rằng đứa trẻ có thể hiểu.

Chuẩn bị các câu trả lời

Bạn hãy chịu khó đọc phần giới thiệu chung của mỗi chủ đề. Bạn không thể cung cấp tất cả các thông tin này cho con của bạn, nhưng bạn sẽ trả lời mạch lạc hơn nếu như bạn hiểu được điều gì ẩn sau các câu hỏi của con bạn. Điều này đặc biệt quan trọng đối với những câu hỏi liên quan tới sự an toàn của trẻ. Đối với loại câu hỏi đó, bạn phải xác định những dấu hiệu báo động đằng sau chúng. Nhìn chung điều đó có thể giúp bạn giảm bớt tính nguy kịch của những câu hỏi tế nhị mà bọn trẻ đặt ra sau nhặt nhạnh được một nửa sự thật về chúng trong giờ ra chơi. Việc đọc lại sách trước khi trả lời con cái bạn cũng có thể giúp con bạn hiểu rõ hơn về một số câu hỏi.

Cuốn sách này đã được thai nghén để bạn có thể chia sẻ với bọn trẻ. Bọn trẻ không cần toàn bộ các câu trả lời của tôi, bạn hãy sử dụng cái phù hợp với bạn, để sang một bên những điều không cần thiết và lấy những ví dụ có thật trong gia đình bạn để minh họa cho câu trả lời. Nếu bạn muốn giải thích khái niệm về thời gian, hãy so sánh với khoảng thời gian giữa 2 sự kiện trong gia đình : sinh nhật và kỳ nghỉ. Bạn nên đưa ra thật nhiều ví dụ về điều mà bạn đã cảm thấy, hay đã làm khi bằng tuổi con bạn bây giờ. Điều đó sẽ làm cho bạn trở nên gần gũi hơn trong mắt bọn trẻ.

Xây dựng nền móng cho tương lai

Bạn hãy thử nhìn nhận việc trả lời các câu hỏi của bọn trẻ như là dịp để giáo dục chúng – không chính thức mà theo cách cha mẹ có thể trang bị cho trẻ và lấy đó làm điểm mốc trước khi chúng đến trường: bằng cách dạy cho chúng lòng tốt, sự bao dung, công minh và độ lượng.

Chúng ta có thể chuẩn bị để giúp trẻ hòa nhập vào đời sống xã hội ngay từ khi chúng còn nhỏ bằng cách khắc sâu trí nhớ của chúng các giá trị của mọi lĩnh vực. Các giá trị này được trẻ nhận thức rất tốt trước 5 tuổi. Điều đó muốn nói rằng cha mẹ đóng vai trò tiên quyết, vô cùng quan trọng – một vai trò mà bạn sẽ gánh vác trong suốt cuộc đời, nếu bạn bắt đầu từ một nền tảng tốt. Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ mà bạn không thể chối từ. Và mọi cố gắng của bạn sẽ được đền đáp bằng niềm tin, lòng kính trọng và tình yêu của con cái.

Tôi không biết có cách nào khác để nhận những “món quà” đắt giá này từ con cái chúng ta? Mỗi khi bạn trìu mến nhìn bọn trẻ, nói chuyện chân thành và trả lời chúng một cách thẳng thắn, trung thực là khi bạn đã góp phần tạo ra một mối liên hệ có thể kéo dài suốt cuộc đời.

Chương I: Bản năng giới tính và việc sinh nở

Câu hỏi: Em bé được hình thành như thế nào ?

Câu hỏi: Em bé ra khỏi bụng mẹ như thế nào ?

Câu hỏi: Quan hệ tình dục là như thế nào ?

Câu hỏi: Âm đạo là gì ?

Câu hỏi: Dương vật là gì?

Câu hỏi:Tại sao con không được ở trần?

Câu hỏi: Tuổi dậy thì là gì ?

Câu hỏi: Kinh nguyệt là gì ?

Câu hỏi: Biện pháp tránh thai là gi ?

Câu hỏi Thủ dâm là gì?

Câu hỏi: Làm tình có dễ chịu không ?

Câu hỏi: Đồng tính luyến ái là gì ?

Chương 2: Câu hỏi về những điều bí ẩn

Câu hỏi: Tại sao một vài em bé lại chết ?

Câu hỏi: Tôn giáo là gì ?

Câu hỏi: Trong đêm tối, con có được an toàn không ?

Chương 3: Câu hỏi về những mối quan hệ với mọi người

Câu hỏi: Bố mẹ đã đi đâu ?

Câu hỏi: Con có phải gọi ông ấy là bố không ?

Câu hỏi: Tại sao con lại là con nuôi ?

Câu hỏi: Tại sao con luôn phải tranh cãi ?

Câu hỏi: Tại sao con không có bạn ?

Câu hỏi: Tại sao con phải đến trường ?

Chương 4: Câu hỏi về những sự khác biệt

Câu hỏi: Tại sao có người không đi được ?

Câu hỏi: Con có cần phải ăn thịt không ?

Chương 5: An toàn và Sức khoẻ

Câu hỏi: Con có được nói chuyện với người lạ không ?

Câu hỏi: Con có nên để người khác hôn không ?

Câu hỏi: Tại sao mẹ nói to thế ?

Câu hỏi: Thế nào là một người tàn ác ?

Câu hỏi: Bạo lực dùng để làm gì ?

Câu hỏi: Rượu là gì ?

Câu hỏi: Tại sao hút thuốc lá có hại ?

Câu hỏi: Ma tuý là gì ?

Câu hỏi: AIDS là gì ?

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 16, 2011 in Giáo dục, Văn học nước ngoài

 

Nhãn: , ,